Diễn Đàn Lớp Đại Học Toán K07A
Chào Mừng Đến Với Diễn Đàn ĐH Toán K07A

Diễn Đàn Lớp Đại Học Toán K07A

Diễn đàn đang trong quá trình cập nhật dữ liệu nên sẽ có những trang còn trống mong mọi người thông cảm. Admin!!!!
 
IndexCalendarGalleryHình ẢnhTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập

Share | 
 

 Chia tay tình buồn

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
xinhxinh



Tổng số bài gửi : 3
Join date : 06/02/2012

Bài gửiTiêu đề: Chia tay tình buồn   Thu Feb 09, 2012 9:42 pm

Chào mọi người !!!!!!!!!!!!!

Valentine sắp đến rồi đó các bạn ơi ! Chắc các bạn sẽ vui và hạnh phúc lắm nhỉ ? Nhưng mà,xin các bạn vài giây ngừng hạnh phúc để nhớ về những vệt tình buồn mà các bạn đã đi qua………………



Vô tình quen biết, vô tình bước vào đời nhau, rồi lúc ra đi cũng vô tình, khiến vết thương lòng mà đối phương trót mang trong quá khứ lại hằn sâu thêm.

Đã từng thề sẽ không yêu ai, nhưng lời thề làm sao cưỡng lại được cảm xúc của con tim. Tình yêu nó thật lạ, tình yêu thật diệu kỳ, nhưng những giây phút lạ và diệu kỳ ấy đã mãi lìa xa em, chỉ còn đâu đó quanh đây những niềm đau khó phai, mà có lẽ trong suốt chặng đường dài sau này em mãi mãi không bao giờ quên. Những ký ức buồn!!!

Yêu nhau, chia tay ai không cảm thấy buồn? Em đã từng cố an ủi con tim, bắt nó chấp nhận sự thật phũ phàng rằng: "Chẳng bao giờ có tình yêu vĩnh cửu, chỉ có những giây phút vĩnh cửu trong tình yêu mà thôi". Nhìn lại tình yêu của chúng mình sau một chặng đường dài, chặng đường ấy có lẽ sẽ không là gì trong mắt của bao người, nhưng với em nó là thành quả, dù thành quả ấy đã bị vỡ nát sau cái ngày mình chính thức chia tay nhau.

Gặp rồi yêu nhau đó có lẽ là cái duyên, cái nợ. Nhưng tiếc là cái duyên cái nợ đó không kéo dài được bao lâu, nó chỉ tồn tại trong chưa đầy 5 tháng, rồi phút chốc vỡ òa trong niềm đau, trong nước mắt của riêng em. Tính đến hôm nay đã tròn 1 tháng 3 ngày ta chính thức chia tay, phải không anh? Anh biết không, khóe mắt của em cứ nhòe đi, cay xè rồi đầu óc bắt đầu lịm dần khi cứ lục rồi đọc đi đọc lại nhiều lần cái tin nhắn chia tay của anh trong ngày đó. Em đã suy nghĩ về cái chết ngay sau đó, bởi lẽ em những tưởng bản thân mình không chịu đựng nổi cơn đau này. Anh - người em yêu đã cho em quá nhiều hy vọng, hứa hẹn, và bởi con tim này bị anh trói chặt trong tình yêu. Em bị thuyết phục bởi những lý do anh đưa ra để mình xa nhau. Đã khóc đến hàng tuần chỉ vì trong đầu luôn suy nghĩ về đám cưới của anh cùng 1 người con gái nào đó mà anh bảo anh không yêu.

Em buồn, em ấm ức, bởi sự "đổi ngôi" vô cùng chớp nhoáng. Em - từ 1 đứa trong cuộc trở thành 1 kẻ thứ 3 không hơn không kém. Em giận, em hờn trách anh, nhưng nghĩ lại em nên trách mình thì đúng hơn. Em chưa phải là một người yêu tốt, một người con gái hoàn hảo, em chưa đủ quan tâm, lo lắng đến anh như một người bạn gái đúng nghĩa. Khoảng cách! Em nên oán trách nó bởi lẽ vì nó mà em chưa bao giờ trở thành người yêu của anh. Em nghĩ mọi chuyện đến với mình như một bức họa tô toàn màu xám xịt, mù mịt lắm. Và khi nhìn vào bức họa ấy con người ta có thể cảm nhận được chân dung của người họa lên nó... rối bời, không lối thoát...

Đã cố gắng chấp nhận sự thật ấy, cũng bởi lẽ em yêu anh, và 1 phần không ích kỷ trong em lên tiếng: "Hãy để anh ra đi, anh có gia đình là một điều đáng vui, dù cô dâu - người anh lựa chọn là ai thì cũng phải mỉm cười chúc anh hạnh phúc, vì đó là điều duy nhất để chuộc lại lỗi lầm không hoàn thành tốt trách nhiệm một người yêu".

Bao lần lặng khóc trong đêm, nước mắt pha lẫn niềm đau, uẩn khúc và oán hờn. Cảm xúc trong em nó đa chiều đến mức em không còn biết là mình đang yêu, đang nhớ hay là đang căm ghét anh nữa. Vô số lần bật khóc rồi gào lên: "Em ghét anh, em hận anh, em sẽ không bao giờ tha thứ cho anh". Thế nhưng sau những lần đó em thấy bản thân mình thật trẻ con, thật điên rồ, ngu ngốc. Em đâu có cái quyền để mà ghét anh, giận anh và phán xét anh. Nên trả mọi thứ về với trạng thái bình lặng, chỉ nên ôm những ký ức, kỷ niệm cùng anh để sống tốt như lời anh khuyên...

Sống và luôn luôn an ủi bản thân này "Cố lên!Cố lên, mọi thứ đâu sẽ lại vào đó cả thôi". Nhiều lúc nhớ anh, em không phải biết làm sao, cầm điện thoại lên, số điện thoại của anh cứ hiện lên mồn một trong đầu mặc dù em đã cố chôn nó vào dĩ vãng. Em sợ, sợ sẽ làm ảnh hưởng đến anh, đến những gì anh đang cố gây dựng.

Em tưởng mọi thứ thế là xong. Nhưng rồi sao nhỉ? Cách đây 5 ngày thôi, em đã bàng hoàng nhận ra nhiều dối gian trong anh, và rồi cái hình tượng đẹp đẽ ấy như sụp đổ đi hoàn toàn.Vâng! Em bắt đầu ghét anh rồi đấy! Phải chăng anh nghĩ vì chúng ta yêu xa nên dù nói gì, như thế nào thì cũng chẳng ai biết, đúng không? Anh sai rồi! Em luôn dõi theo anh từng bước, từng bước chân một! Sự dối trá trong lời nói phải chăng giúp anh hả hê? Anh đâu biết được rằng những điều đó chỉ toàn làm em thêm tổn thương, thêm nhỏ nhen, ích kỷ. Em đã nuôi nấng cái ý định "trả thù" anh bằng mọi cách, nhưng âu đó cũng chỉ là những ý định thoáng qua. Mật ngọt bên anh nó cao sang, xa vời lắm, làm sao mà em có thể với tới được cơ chứ. Em làm sao mà xứng đáng để thành một đôi với anh. Có chăng thì đó cũng chỉ là giây phút lạc lối ta bên nhau, khi tìm được "lối đi đúng" anh rời xa lối đi "lạc đường" đó.

Thời gian trôi qua chưa đủ lâu nhưng khiến em nhận ra nhiều điều trong cuộc sống. Em đã chín chắn hơn, em biết em nên làm gì, em nên như thế nào. Vì anh chưa bao giờ xứng đáng để em phải yêu, phải nhớ, phải buồn lòng, bận tâm, không đáng để em phải rơi nước mắt thêm bất cứ một lần nào nữa. Đời mà, sống và hiếm ai biết chuyện gì sẽ đến với mình, chuyện gì xấu, chuyện gì tốt. Không ai cho không ai cái gì, cũng như ông trời không bất công với bất cứ ai mãi được. Em đợi, đợi đến khi nghĩ đến anh, em sẽ chỉ cười, rồi buâng khuâng trả mọi thứ về lại chỗ cũ... như cái thời điểm chúng ta chưa bước chân vào cuộc sống của nhau.

Em sẽ sống tốt, sống vui mà không cần phải đồng hành cùng những kỷ niệm có được trong những ngày còn chung bước với anh. Em sẽ vứt bỏ nó, như chính anh vứt bỏ em, vứt bỏ tình yêu của chúng mình. Một ngày nào đó mỗi sẽ mỉm cười khi gặp lại anh. Mắt sẽ hết nhòe trong lệ, mi sẽ thôi buồn vì mất anh, và tim sẽ không còn nhói vì vết thương này rồi sẽ lành. Và sẽ cất lên lời chào với cái gật đầu khẽ: "Em rất vui khi gặp lại anh, thời gian trôi qua nhanh quá nhỉ!".
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
 
Chia tay tình buồn
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang
 Similar topics
-
» Lời chia tay diễn đàn.(Xin lỗi-topic đã đóng)
» CẦN TƯ VẤN VỀ BỘ TRỘN VÀ BỘ CHIA
» chia sẽ ROM chảo và DVD và TIVI
» Cách upload file lên MediaFire và chia sẽ
» Chia Sẻ 1 số CODE hay

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Diễn Đàn Lớp Đại Học Toán K07A :: Giao Lưu - Trò Chuyện-
Chuyển đến